Đầu Mão thời, bắt đầu thần công.
Hai trăm sáu mươi học tử tề tựu tại trai vũ, đồng thanh tụng đọc đạo học tứ kinh.
Nhan Thời Tự buồn ngủ rũ rượi.
Mão thời chính nhất khắc, các học tử tĩnh tọa thổ nạp, dưỡng thần dưỡng khí.
Nhan Thời Tự vẫn buồn ngủ rũ rượi.
Mão thời chính tam khắc, thần công kết thúc, các học tử tề tựu tại trai đường dùng bữa sáng.
Nhan Thời Tự vừa ăn vừa ngủ gật.
Hắn có cảm giác như lại trở về chuỗi ngày thức trắng đêm, sáng hôm sau vẫn phải lết xác đi làm. Tim đập liên hồi, dùng adrenaline để kéo dài hơi tàn, hoàn toàn nhờ vào sức trẻ mới giữ nổi cái mạng.
Dùng xong bữa sáng, cơ thể được bổ sung năng lượng nên cảm giác khó chịu cũng vơi đi đôi chút, thế nhưng sự mệt mỏi lại càng thêm rã rời.
Trên đường đi đến Huyền Kinh đường, ánh mắt Nhan Thời Tự đờ đẫn, miệng lẩm bẩm: "Ta... ta có thể khoáng khóa về học xá ngủ được không?"
Hoàng Phủ Dật quan sát hắn một lượt, hít vào một ngụm khí lạnh:
"Bá Hành, tối qua ngươi lén ta và Cao huynh ra ngoài dạo thanh lâu đấy à? Chỉ mới một đêm mà đã thận suy đến mức này rồi."
Cao Mệ hòa thượng với khuôn mặt góc cạnh cương nghị, cả người tràn đầy dương khí cũng liên tục lắc đầu: "Quả thực là tướng thận suy, thể hư khí nhược, tinh khí bất túc, e rằng không chỉ đơn giản là dạo thanh lâu đâu."
Hoàng Phủ Dật hồ nghi nói: "Ta nghe nói đạo sĩ Nam tông rất giỏi thuật thái bổ, chẳng lẽ tối qua Bá Hành đã lọt vào mắt xanh của vị trực học sĩ nào đó? Đáng ghét thật, ta rõ ràng ở ngay phòng bên cạnh, sao lại chẳng nghe thấy chút động tĩnh nào nhỉ."
Cao Mệ hòa thượng lên tiếng sửa lời:
"Là song tu, không phải thái bổ. Song tu chính là âm dương đại đạo, còn thái bổ chỉ là tà môn oai đạo."
Nhan Thời Tự đang trong trạng thái ngấp nghé bờ vực đột tử nghe vậy liền cố xốc lại tinh thần: "Ồ? Nam tông giỏi thái bổ... à không, song tu ư?"
Vốn là người mặc võ song tu, hắn rất rõ ràng một điều: cường giả ở thế giới này vô cùng coi trọng đạo lý, giống hệt như tính logic của khoa học ở kiếp trước vậy.
Nào ngờ ở đây lại tồn tại loại tà thuật song tu này... ừm, phải gọi là thần thuật mới đúng!
Hoàng Phủ Dật vội vàng giải thích: "Ta nghe nói, nội đan thuật do tổ sư Đan Đỉnh phái khai sáng vẫn còn chút hà tì, chưa thực sự hoàn thiện. Trong quá trình hậu nhân mày mò bổ khuyết, phương pháp tu hành nội đan thuật đã phân hóa thành hai phái. Một phái chủ trương tiên mệnh hậu tính, luyện tinh hóa khí. Bọn họ lấy cơ thể con người làm đan lô, trúc tạo đan cơ, ngưng luyện nhân thể bảo đan.
"Phái còn lại thì cho rằng cô âm bất trưởng, độc dương bất sinh, thế nên phải tiên tính hậu mệnh, thái âm dương chi khí để ngưng luyện hư đan, phu hóa âm thần.
"Hai phái ai cũng bảo vệ quan điểm của mình, cuối cùng dẫn đến phân gia, tách ra thành Bắc tông và Nam tông."
Cao Mệ hòa thượng liếc nhìn Hoàng Phủ Dật, đầy thâm ý nói: "Tử Dao huynh tuy không phải tu hành trung nhân, nhưng lại kiến đa thức quảng, thật đáng khâm phục."
Hoàng Phủ Dật cười hắc hắc: "Hôm qua ta đã nói rồi, tiền năng thông thần, mấy thứ này đều là do ta bỏ tiền ra mua tin tức cả đấy."
Trong lúc nhàn rỗi trò chuyện, ba người đi theo tân sinh triều, bước vào Huyền Kinh đường.
Khóa học vào Thìn thời là kinh nghĩa giảng thích và sách luận khải mông.
Vì hôm nay là ngày đầu tiên nhập học nên không giảng bài, thay vào đó là lắng nghe học sĩ quy huấn.
Hơn sáu mươi tân sinh tiến vào Huyền Kinh đường, liệt án nhi tọa. Bọn họ đợi từ đầu Thìn thời cho đến Thìn thời chính nhất khắc, trọn vẹn nửa canh giờ trôi qua mà vị học sĩ kia vẫn chưa thấy bóng dáng.
Những tự luật học tử thì chẳng mấy bận tâm, cứ ôm sách mà đọc.
Phần lớn các học tử còn lại thì bắt đầu kề tai nói nhỏ, bàn tán xôn xao.
Đúng lúc này, một vị học tử đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh giảng đường rộng rãi, cất giọng dõng dạc:
"Nhan Thời Tự có ở đây không?"
Hoàng Phủ Dật huých nhẹ vào người Nhan Thời Tự đang ngủ gật, thì thầm: "Đang gọi ngươi kìa."Nhan Thời Tự mở mắt nhìn sang. Vị học tử kia ngũ quan đoan chính, xét từ trang phục và khí chất, hẳn là xuất thân từ gia đình phú quý.
Hoàng Phủ Dật hạ giọng:
"Người này tên là Lý Ngạn Trinh, có thúc phụ trong tộc làm Đông Đô Tư Thương Tham Quân. Lý Ngạn Trinh vốn nổi danh tài giỏi, lẽ ra nên tham gia thi tiến sĩ khoa, nhưng gia tộc lại bắt hắn vào Đạo Học quán."
Nhan Thời Tự kéo dài giọng "Ồ" lên một tiếng: "Vì sao?"
Hoàng Phủ Dật đáp: "Hắn tự xưng gia tộc đời đời mộ đạo, nên mới lựa chọn thi đạo cử."
Nhan Thời Tự vừa nghe xong liền bĩu môi, lại nhắm nghiền mắt.
Thi đỗ tiến sĩ thì rạng rỡ tổ tông, nếu thật sự có khả năng đỗ tiến sĩ khoa, ai rảnh đâu mà đi thi đạo cử.
Cái gì mà gia tộc đời đời mộ đạo chứ, chẳng qua chỉ là lời lẽ tự dát vàng lên mặt mình mà thôi.
"Nhưng người này quả thực văn tài bất phàm. Trong số học tử khóa này của chúng ta, hắn đứng thứ hai, chỉ xếp sau ngươi thôi." Hoàng Phủ Dật nói tiếp.
Giữa lúc hai người trò chuyện, chợt có một học tử nhận ra Nhan Thời Tự, hớn hở nói:
"Nhan huynh, Lý huynh đang gọi huynh kìa, sao huynh lại làm ngơ thế?"
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía này.
Nhan Thời Tự lau vệt nước bọt bên khóe miệng, cũng chẳng buồn đứng dậy, chỉ chắp tay qua loa: "Không phải ta làm ngơ, chỉ là đang ở trên lớp, không tiện ồn ào."
Lý Ngạn Trinh dường như không nghe lọt tai, quay người lại, dõng dạc nói:
"Học sĩ đã vắng mặt, chúng ta nên tự mình nghiên kinh tích lý, biện kinh luận đạo."
"Nói đúng lắm." Các học tử nhao nhao phụ họa.
Nhan Thời Tự vẫn nhắm nghiền hai mắt, im lặng không đáp.
Lý Ngạn Trinh lộ vẻ không vui: "Bảng thủ tự xưng tài sơ học thiển, lẽ nào là đang coi thường bọn ta sao?"
Thấy hắn không nói tiếng nào, Lý Ngạn Trinh liền bồi thêm:
"Lý mỗ khổ luyện đạo kinh, vẫn còn nhiều điều chưa tỏ, muốn thỉnh giáo Nhan huynh một phen. Nhan huynh? Nhan huynh? Cớ sao Nhan huynh lại giả ngây giả dại như thế? Nếu vậy, Lý mỗ đành phải nghi ngờ vị trí bảng thủ này của huynh, liệu có thực sự xứng đáng với danh tiếng hay không."
Lời vừa dứt, một tiếng ngáy đã vang lên.
Nhan Thời Tự cứ thế ngồi ngủ thiếp đi.
Lý Ngạn Trinh nổi trận lôi đình, quát lớn:
"Một kẻ bội lãn vô lý chi đồ như vậy, sao có thể làm bảng thủ cơ chứ!"
Các học tử bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Nhan Thời Tự tràn đầy vẻ dò xét và nghi ngờ.
Hoàng Phủ Dật cười ha hả, chen lời:
"Đừng có mở miệng ra là gộp chung 'bọn ta', hắn chỉ là không muốn luận đạo với một mình ngươi thôi, liên quan gì đến chúng ta chứ."
Lý Ngạn Trinh giận dữ trừng mắt nhìn sang, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương, hắn liền cười khẩy:
"Thì ra là miên hoa lang."
Tiếng cười ồ lập tức vang lên khắp đường.
Hoàng Phủ Dật cũng chẳng hề tức giận, thản nhiên chắp tay: "Đa tạ đã quá khen, đa tạ đã quá khen."
Đúng lúc này, một thanh niên khoác đạo y màu xanh thong thả bước vào học đường.
Cả lớp học lập tức im phăng phắc.
Vị đạo trưởng trẻ tuổi này mặc y bào xộc xệch lỏng lẻo, mái tóc chỉ dùng một chiếc mộc trâm búi lên qua loa, vài lọn tóc rối bời rủ xuống.
Cảm giác tổng thể toát ra chính là sự lười nhác, tùy hứng.
Y chính là vị học sĩ đã chủ trì kỳ thi ngày hôm qua, đạo hiệu Vong Cơ, cũng là quan môn đệ tử được Vân Mặc chân nhân thu nhận vào những năm cuối đời.
"Chà, náo nhiệt vậy sao!" Giọng nói của Vong Cơ đạo trưởng cũng toát lên vẻ uể oải, lười nhác.
Lý Ngạn Trinh vội vàng đứng dậy chắp tay vái, thưa: "Bọn ta đang muốn cùng bảng thủ đàm kinh luận đạo, ngặt nỗi tài sơ học thiển, không lọt nổi vào mắt xanh của bảng thủ."
"Vậy thì cứ tiếp tục luận đi." Vong Cơ đạo trưởng ngáp dài một cái, "Bần đạo về phòng ngủ bù đây."
Cứ thế đi luôn sao? Đám học tử đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.
Cao Mệ hòa thượng đứng dậy, lên tiếng: "Học sĩ xin hãy dừng bước, xin học sĩ quy huấn bọn ta."
Vong Cơ đạo trưởng hỏi ngược lại:
"Chương trình giới luật của học quán, các ngươi chưa thuộc sao?"
"Đã thuộc rồi."“Chuyện ăn mặc chi tiêu chưa được sắp xếp ổn thỏa sao?”
“Đã sắp xếp xong rồi.”
Vong Cơ đạo trưởng bực dọc nói: “Vậy thì có gì để mà quy huấn? Các ngươi cũng đâu còn nhỏ nhắn gì, chuyện học hành phải tự giác đi chứ.”
Đám học tử đã phải đợi ông suốt một canh giờ, trong lòng ít nhiều cũng mang oán khí, nay thấy ông bày ra dáng vẻ này lại càng thêm bất bình.
Thật khó tin, học sĩ của Đạo Học quán lại là một kẻ tản mạn, lười nhác đến vậy.
“Nếu học sĩ không có lời quy huấn, vậy cũng nên giảng giải kinh nghĩa cho bọn ta mới phải.”
Vong Cơ đạo trưởng trầm ngâm một lát rồi nói: “Cũng được, đằng nào cũng phải chung đụng với các ngươi hai ba năm, thà rằng sớm hiểu rõ ngọn ngành, đỡ để sau này các ngươi làm phiền ta.”
Các học tử hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời này.
Vong Cơ đạo trưởng bước lên bục giảng, đưa mắt nhìn đám học tử bên dưới, giọng điệu vẫn toát lên vẻ lười nhác, tùy ý vô cùng:
“Bản học sĩ tu là 《Tiêu Dao kinh》, các ngươi có biết áo nghĩa của bộ chân kinh này là gì không?”
Lý Ngạn Trinh dẫn đầu đáp lời:
“Tiêu Dao kinh đề xướng: Chí nhân vô kỷ, thần nhân vô công, thánh nhân vô danh.
“Chí nhân vô kỷ: Phải buông bỏ tư tâm tạp niệm mới có thể kiên định bản tâm, giữ vững tiết tháo thanh liêm.
“Thần nhân vô công: Khi chủ chính một phương, phải biết tuần tự tiệm tiến, không tham công danh hư ảo, không ham lập công bốc đồng, tránh việc mạo hiểm quá mức mà gây họa cho dân sinh.
“Thánh nhân vô danh: Xem nhẹ danh tiếng, không để danh lợi quấy nhiễu, mới có thể giữ mình đoan chính, sơ tâm vững bền.”
Các học tử xung quanh nhao nhao gật đầu tán thưởng.
Vong Cơ đạo trưởng bật cười khẩy: “Toàn lời nhảm nhí.”
Sắc mặt Lý Ngạn Trinh thoắt biến: “Sao học sĩ lại nói vậy?”
Vong Cơ đạo trưởng uể oải đáp: “Tiêu Dao kinh cả thiên ngàn lời vạn chữ, xét cho cùng cũng chỉ tóm gọn trong một câu: Kẻ vô quân vô phụ, vô quốc vô gia, mới có thể đạt được đại tự tại, đại tiêu dao.”
Lời này vừa thốt ra, cả học đường chìm vào tĩnh lặng.
Ngay cả một kẻ luôn cười hì hì như Hoàng Phủ Dật cũng lộ vẻ khiếp sợ.
Một học tử kích động lên tiếng phản bác: “Vô quân vô phụ, vô quốc vô gia, vậy thì có khác gì cầm thú?”
Vong Cơ đạo trưởng cười đáp: “Tất nhiên là có khác biệt, cầm thú sống còn nhẹ nhõm hơn ngươi nhiều.”
Hoang đường!
Đại nghịch bất đạo!
“Thật là ăn nói hàm hồ!” Có người tức giận mắng.
Vong Cơ đạo trưởng cũng chẳng hề nổi giận, thong thả nói:
“Xuất thân của các ngươi tuy khác nhau, nhưng gánh nặng trên vai lại y như đúc, chẳng qua cũng chỉ là: Trung quân ái quốc, phụng dưỡng song thân, nuôi nấng thê nhi.
“Lễ pháp dạy ngươi trung quân ái quốc, là vì quốc gia cần bòn rút lợi ích từ ngươi. Dạy ngươi phụng dưỡng song thân, là vì cha mẹ cần ngươi chăm lo lúc tuổi già. Dạy ngươi nuôi nấng thê nhi, là vì thê nhi cần ngươi cung cấp tài nguyên để sống sót và trưởng thành.
“Cái thứ gọi là trách nhiệm ấy, ngay từ khi xuất hiện, đã là để tước đoạt một thứ gì đó từ trên người ngươi. Chỉ khi ngươi còng lưng gánh vác trách nhiệm, kẻ khác mới có thể ngồi mát ăn bát vàng.
“Mục đích của lễ pháp, chính là để gia tộc được truyền thừa, quốc tộ được kéo dài.”
“Ta tư duy, nên ta tồn tại. Nếu ta không còn tồn tại, thế giới này có liên can gì đến ta? Quốc gia có liên can gì đến ta? Cha mẹ thê nhi thì có liên can gì đến ta? Chỉ khi trút bỏ mọi trách nhiệm và gánh nặng trên vai, vô câu vô thúc, đó mới là đại tiêu dao, đại tự tại.”
Cả học đường tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng ngáy nhè nhẹ vẫn luôn đều đặn vang lên nãy giờ trong lúc Vong Cơ đạo trưởng giảng bài.
Ông vừa ngừng lời, tiếng ngáy kia lại càng trở nên rõ ràng hơn.
“Kẻ đang ngủ kia là ai?”
“Chính là bảng thủ Nhan Thời Tự.” Lý Ngạn Trinh thừa cơ châm ngòi.
“Nhìn người ta xem, đây mới gọi là ngộ tính! Nếu không thì sao người ta lại là bảng thủ cơ chứ.” Vong Cơ đạo trưởng tấm tắc khen ngợi.
“……”
Vong Cơ đạo trưởng đứng dậy bước ra ngoài: “Các ngươi tự mình lĩnh ngộ đi, đừng làm lỡ dở đại tiêu dao, đại tự tại của ta.”



